Menu Đóng

Viết về ngày Tết Trung Thu của em

Viết về ngày của em

Bài làm

“Tùng dinh dinh, tùng tùng tùng dinh dinh

Nơi ánh sao vui, chiếu sao sáng ngời”

Tiếng hát của các bạn nhỏ trong xóm khiến tôi giật mình. À, thì ra hôm nay là Trung Thu. Từ trong nhà , tôi chạy ùa ra, theo tiếng hát rộn ràng đó.

Trung Thu – một ngày mà trẻ em, đôi khi là cả người lớn đều thích. Tết  Trung Thu thì phải nhắc đến trước tiên là rước đèn ông sao, rồi cả ăn bánh Trung Thu nữa. Nhưng nói gì thì nói, phần luôn khiến tôi thích thú nhất là xem múa lân. Những chú lân đáng yêu với bộ lông óng ánh màu đỏ, vàng cam khéo léo chạy nhảy tinh nghịch trên bục xà. Ở dưới lại là ông địa bụng phệ, tay cầm chiếc quạt mo đập vào đít lân, lại còn đánh nhau, nom rất buồn cười. Vừa lúc kết thúc múa lân cũng là thời điểm món bánh Trung Thu nóng hổi ra lò. Từng chiếc bánh nóng hổi, tỏa hương ngào ngạt tròn trịa như mặt trăng được bày lên cùng mâm ngũ quả và nhiều loại hạt như hạt bí, hạt dưa. Bạn Minh ăn một phát hết nguyên cái bánh, còn bé Kiệt thì lại thích thú cầm bánh chạy quanh như muốn nói: “Bánh Trung Thu đây, có ghen tị không nào” rồi cuối cùng lại làm rớt luôn chiếc bánh khiến cả bọn cười bò. Đã là Trung Thu thì không thể thiếu phần rước đèn vui nhộn. Những chiếc đèn công chúa, siêu nhân, hoàng tử  rực rỡ sắc màu trông thật ngộ nghĩnh. Tôi cũng được chú Bằng “trang bị” cho một chiếc đèn hình ngôi sao – là thành quả của cả một buổi chiều miệt mài. Cái đèn được làm bằng tre, từng cánh sao được dán giấy 7 sắc cầu vồng nhìn rất đẹp và bắt mắt; Ở dưới lại có một cái đế hình tròn để châm nến. Chúng tôi cùng cầm đèn chạy nhảy, vừa chạy vừa hát vang những bài ca quen thuộc… Sau khi chơi chán chê, chúng tôi cùng quây lại thành một vòng tròn nghe kể chuyện. Những câu chuyện giản dị, thân thương về chú Cuội lên cung Trăng, về chị Hằng và Thỏ Ngọc luôn lôi cuốn tôi. Đã lớn rồi, nghe lại tôi vẫn thấy chúng thật hay biết mấy!

Trung Thu đối với trẻ em là ngày chúng được nô đùa vui chơi thỏa thích, còn đối với những người con xa nhà, thì Trung Thu là ngày mà họ được sum họp bên , cùng ăn những chiếc bánh đơn giản, nhưng mang đậm thương ấm áp của gia đình.

Trung Thu là vậy đó, nó như món quà của chị Hằng, như phép màu kì diệu của ông Trăng. Tôi về nhà, vừa đi vừa lẩm nhẩm hát:

“Tết Trung Thu rước đèn đi chơi

Em rước đèn đi khắp phố phường

Lòng vui sướng với đèn trong tay

Em múa ca dưới ánh trăng rằm”

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *