Menu Đóng

Viết về cô giáo của em – Người mẹ hiền thứ hai

Viết về của em – hiền thứ hai

Bài làm

“ Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh

Khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi”

Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có là thước đo tình cảm của . Thấm thoắt đã năm năm kể từ ngày em bỡ ngỡ bước vào lớp một. Bây giờ em đã lớp năm – lớp cuối cùng của bậc tiểu học, là lúc chúng em sắp phải tạm biệt , để bước vào cấp học mới. Nhưng em không thể nào quên được những về cô giáo đã dạy em năm học đầu tiên cắp sách tới trường.

Cô là người mẹ hiền thứ hai của em. Cô có cái tên rất hay và em cũng rất thích đó là Như Hoa. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn, đen huyền trông cô rất xinh. Cô có khiếu thẩm mỹ nên thường chọn những bộ trang phục thật đẹp và sang trọng. Khi chưa đi học em cứ nghĩ cô giáo chắc phải dễ sợ lắm. Nhưng ý nghĩ đó biến mất khi em được tiếp xúc và được cô dạy dỗ. Cô rất hiền lành và tốt bụng, cô xem học trò như những đứa con thân yêu của mình. Với khuôn mặt tròn phúc hậu, hai má lúc nào cũng ửng hồng trông cô mới đẹp làm sao! Đôi mắt đen láy, sáng long lanh lúc nào cũng nhìn với ánh mắt trìu mến. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say của chúng em.

Cô Hoa là một người hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học sinh. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao cô dành cho chúng em. Cô dạy rất dễ hiều, dễ nghe nên các bạn đều tiếp thu được bài rất tốt. Thích nhất là những giờ sinh hoạt 15 phút đầu giờ, cô thường tổ chức cho chúng em vui chơi, ca hát rất bổ ích tạo hứng thú và tinh thần sảng khoái cho chúng em trước khi bước vào ngày học mới. Cô tập văn nghệ thì hay khỏi phải nói, cô chọn lọc tiết mục, sáng tạo trong cách xây dựng nhân vật và hình thức biểu diễn nên tiết mục nào cũng đạt giải cao.

Giờ đây, chúng em đều đã lớn, đã là đàn anh đàn chị của các em, nhưng mỗi lần gặp lại cô ở hay hành lang lớp, cô đều gọi em lại hỏi han, làm em nhớ lại những ngày tháng được cô dạy dỗ, yêu thương.

Sau này, dù có lớn hơn nữa, tung bay trong khoảng trời theo đuổi ước mơ cho tương lai, em vẫn luôn nhớ mãi về cô – người mẹ hiền thứ hai đã gieo cho em những tia nắng đầu tiên của cuộc đời.

Mai sau lớn nên người

Làm sao có thể nào quên?

Ngày xưa thầy dạy dỗ

Khi em tuổi còn thơ…

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *