Menu Đóng

Viết bài văn ngắn nêu cảm nhận của em về con người trong bài Mưa của Trần Đăng Khoa

Viết bài văn ngắn nêu của em về trong bài Mưa của Trần Đăng Khoa

Gợi ý

Bài thơ “Mưa” của Trần Đăng Khoa là bài thơ độc đáo: Xuyên suốt tác phẩm là hình ảnh vạn vật đất trời bị biến đổi bởi rào bất chợt. Và nổi bật trên cái phông nền nghiêng ngả vì mưa của bài thơ, hình ảnh con người hiện lên thật đẹp.

Hình ảnh con người trong bài thơ được thể hiện qua hình ảnh “ đi cày về” xuất hiện ở phía cuối bài thơ:..

Bố em đi cày về

Đội sấm

Đội chớp

Đội cả trời mưa

“Bố em” chỉ là một người nông dân bỗng nhiên trở nên lớn lao khác thường. Ông “Đội sấm”, “đội chớp”, “đội cả trời mưa”. Ba ý thơ được tách riêng thành ba dòng, điệp từ “đội” được lặp lại ba lần, điều đó vừa thể hiện cái dữ dội của trời mưa vừa bộc lộ tư thế hiên ngang của người cha. Ông đi cày về, trên vai còn vác chiếc cày, bàn tay còn dắt ; hình ảnh ấy bước ra từ cái dữ dội, ì ầm đáng sợ của . Đó là hình ảnh người nông dân có tầm vóc lớn lao, tư thế vững vàng, hiên ngang như một vị thần đội trời đạp đất có sức mạnh có thể sánh với thiên nhiên. Trong con mắt nhìn của một chín tuổi, người cha đi cày quả là hình ảnh của một tráng sĩ có vẻ đẹp lớn lao, kỳ vĩ.

Người bố trong bài thơ “Mưa” còn là đại diện cho hình ảnh con người trước sự dữ dội, khắc nghiệt của thiên nhiên. Cơn mưa ập xuống, tất cả vạn vật biến đổi: mía nghiêng ngả, kiến rời tổ, mối vỡ tổ,… Chỉ duy con người vẫn vững vàng với công việc khai thác, chinh phục tự nhiên, bắt tự nhiên phải phục vụ mình (đi cày).

Hình ảnh con người trong bài thơ thật kiêu hãnh!

Theo Soanbaihay.com

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *