Menu Đóng

Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với thần tượng mà em yêu thích: Quang Hải, Phạm Nhật Vượng

và kể lại cuộc gặp gỡ với mà em yêu thích: Quang Hải, Phạm Nhật Vượng

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TƯỞNG TƯỢNG VÀ KỂ LẠI CUỘC GẶP GỠ VỚI THẦN TƯỢNG MÀ EM YÊU THÍCH

Nếu bạn hỏi tôi “Thần tượng của bạn là ai?”, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay rằng: “Chú Phạm Nhật Vượng- người giàu nhất Việt Nam”. Và cuộc gặp gỡ với chú ấy là kỷ niệm không bao giờ quên trong tâm trí tôi.

Sáng đầu tuần, tiết , sau khi lớp trực tuần lên nhận xét thi đua, cô hiệu trưởng đã lên phát biểu và tiết lộ với chúng tôi:

  • Hôm nay, trường ta sẽ chào đón một vị khách rất đặc biệt, về để nói chuyện, chia sẻ với các em!

Cả hội trường xôn xao, người nhìn ngang nhìn dọc tìm kiếm, người thì háo hức đoán xem đó là ai. Rồi một không khí im lặng bao trùm khi vị khách đó từ từ bước lên sân khấu. Mọi học sinh và giáo viên như vỡ òa, vỗ tay không ngớt. Cô hiệu trưởng trịnh trọng giới thiệu:

  • Đây là chú Phạm Nhật Vượng, chủ tịch tập đoàn Vingroup, một doanh nhân rất thành đạt!

Sự ồn ào xen lẫn vui sướng vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Tôi tròn xoe mắt, lấy tay dụi dụi để biết rằng đây không phải là mơ. Người mà tôi ngưỡng mộ đang đứng ngay trước mặt mình. Sau này, tôi cũng muốn được thành công như vậy.
Chú ra hiệu cho cả hội trường im lặng rồi nhẹ nhàng nói:

  • Hôm nay chú rất vui vì được về này. Thứ nhất là để chia sẻ với các cháu đôi điều và thứ hai là có những suất học bổng để gửi đến các bạn có hoàn cảnh khó khăn mà vẫn cố gắng vươn lên.

Giọng nói của chú trầm khàn nhưng đầy uy lực của một nhà lãnh đạo. Ở nhân vật nổi tiếng này, tôi cảm thấy rất gần gũi, thân thiện, đôi khi còn hài hước chứ không hề xa cách. Để bầu không khí sôi động hơn, chú đã chủ động tổ chức một số trò chơi đơn giản như đặt ra các câu hỏi đố vui hay về bản thân chú. Các bạn ai cũng hào hứng trả lời. Vì là thần tượng nên tôi đã tìm hiểu về chú không sót một thông tin nào. Kết quả là tôi cũng có được lên trả lời. Chú trao quà cho tôi, khen tôi giỏi và còn xoa đầu tôi nữa. Tôi cảm thấy rất khi kịp bày tỏ:

  • Cháu hâm mộ chú lắm! Chú là thần tượng của cháu đó
  • Thật sao?- Chú hỏi lại- Vậy hi vọng sau này chúng ta có cơ hội hợp tác với nhau nhé!

ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi rất nhiều, trong thời điểm ấy và cả mãi sau này.
Sau đó, chú có chia sẻ một số bài học về cách học khi ngồi trên ghế nhà trường, về sự thất bại và thành công, về việc đánh thức của mình. Cách nói chuyện của chú dễ hiểu, sinh động, dí dỏm giúp chúng tôi tiếp thu rất nhanh và còn được một trận cười sảng khoái. Nhưng vì thời gian không có nhiều nên cuộc trò chuyện phải khép lại nhanh chóng. Chú trao các suất học bổng rồi tạm biệt chúng tôi. Chú còn lại:

  • Hẹn gặp lại các cháu nhé! Biết đâu sau này các bạn ngồi đây sẽ giàu có và thành công hơn chú!

Cuộc gặp gỡ với thần tượng của mình- chú Phạm Nhật Vượng đã đem đến cho tôi những cảm xúc nâng nâng khó tả.

Sớm nay thức dậy, tôi không thôi và hạnh phúc vì giấc mơ của mình đêm qua. Tôi đã gặp được thần tượng mà tôi yêu quý nhất ở đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam: tiền vệ Nguyễn Quang Hải.

Tôi tình cờ gặp anh ở sân vận động sau buổi luyện tập. Vì hôm nay huấn luyện viên cho nghỉ nên không ai đến đây cả, anh nói anh muốn luyện tập thêm nên đến một mình. Vốn là một cậu bé đam mê bóng đá từ nhỏ, nuôi giấc mơ sau này cũng trở thành một chân sút giỏi trong đội tuyển Quốc Gia, gặp được thần tượng của mình, tôi vui mừng khôn xiết. Thấy thái độ nhiệt tình của tôi, anh vô cùng cảm kích và dẫn tôi vào trong sân vận động. Hai anh em ngồi trên bang ghế khán đài A, lặng nhìn mảnh lưới và khoảng sân dài. Tôi kể cho anh về niềm yêu thích bóng đá và to lớn của mình. Anh cũng chia sẻ về con đường đến với trái bóng tròn của anh, những kỷ niệm thi đấu, những lần chấn thương, những phút huy hoàng và cả những giọt nước mắt, sự mệt mỏi. Tuy nhiên, anh cũng nói: “Làm cầu thủ, hay bất cứ nghề nào, em cũng không bao giờ được nản chí và chấp nhận thất bại, phải cố gắng đứng dậy khi vấp ngã, quyết tâm với con đường của mình, em sẽ đạt được thành công.” Nghe tôi kể về những nỗi lo của mình: một cậu bé với thân hình nhỏ, không được cao lớn như các bạn đồng trang lứa, luôn bị các bạn cười đùa trêu chọc khi nói về trở thành một cầu thủ bóng đá giỏi. Anh Quang Hải bật cười, anh xoa đầu tôi, anh nói rằng anh cũng không phải là một cầu thủ có thân hình nổi trội, nhưng anh vẫn đạt được thành công, anh không ngừng hoàn thiện bản thân và cố gắng trở thành một cầu thủ giỏi. Vậy nên không có gì là không thể, cái cốt lõi đến từ nỗ lực của chính mình cũng như sự nghiêm túc, hết mình của mình với con đường đó.

Mặc dù tập xong đã thấm mệt, anh vẫn cùng tôi chơi bóng thêm một lúc, anh dạy tôi những đường chuyền cơ bản, những cú đá tạt ngang và những cú sút hiểm hóc. Anh chỉ cho tôi những khuyết điểm mà tôi đang gặp phải, đồng thời không ngừng khuyến khích động viên tôi chăm chỉ tập luyện để có thể trở thành một cầu thủ bóng đá giỏi. Những bài học thực tế mà anh dạy đã giúp tôi hiểu thêm nhiều về bộ môn này, khơi thêm trong lòng tôi ngọn lửa rực với trái bóng tròn và mặt sân cỏ. Khi chào tạm biệt, anh không quên gửi tặng tôi một quả bóng cùng chữ kí và cái vỗ vai đầy động lực.

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong mơ với thần tượng mà mình yêu quí cũng đủ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và tràn đầy năng lượng. Tôi lấy quả bóng nhỏ của mình, chạy ra khoảng sân trước nhà chăm chỉ tập luyện mà không thôi thấy hạnh phúc và may mắn như mình vừa được gặp thần tượng ngoài đời thực.

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *