Menu Đóng

Tủi phận – Thu Hà

Ngủ đi mà cô bé nhỏ kia ơi
Dù biết thiếu câu ru hời của Mẹ
Bao đêm rồi nhỏ vẫn thường
Tự ru mình….một đứa trẻ

ngây mang nặng nỗi
sống qua từng cơn đói khát
Là ai kia khiến đời em phiêu bạt
Sớm trải đời chua chát lẫn

Tự nuôi thân để được sống qua ngày
Em cũng ước được
Được vui chơi rồi đến trường
Được về nhà nũng khóc với mẹ cha

Đời dạy em bằng hai tiếng thật thà
Không toan tính kêu la mà cam chịu
Em đôi bàn tay giải cứu
Để chẳng còn bận bịu chuyện áo cơm.

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *