Menu Đóng

Tả một đồ vật trong viện bảo tàng lớp 5

Tả một đồ vật trong viện lớp 5

Bài làm

Hôm nay là 27/7, ngàu thương binh liệt sĩ, đã tổ chức cho chúng em viện bảo tàng quân đội. Lần đầu được đến đây, em thấy thích thú vô cùng, có biết bao nhiêu thứ mới mẻ em chưa từng được thấy. Trong đó, em thích nhất là khẩu súng trường màu lục rất đẹp

Khẩu súng này được bày trong một tủ kính được khóa chặt, tránh cho người bên ngoài có thể lấy trộm, bên cạnh có mảnh giấy ghi chú tên loại súng và một bức hình 2 người chiến sĩ đang khoác vai nhau. Nghe cô hướng dẫn viên nói, khẩu súng này là của họ, được bày ở đây như một sự tôn kính, tri ân. Nhìn tổng thể, khẩu súng có màu xanh thẫm như màu áo lính, nặng tới 4 cân. Em tự nghĩ, thầm cảm thán sao cha ông ta khi xưa có thể mang chúng khắp một chặng đường dài, trên vai còn hành lí, ba lô nặng trịch. Cô hướng dẫn viên sơ qua về khẩu súng và phương thức vận hành của nó. Trước hết là tay cầm màu nâu, rồi hộp đạn màu đen, khóa nòng, lắp khóa nòng,… Khẩu súng này có nhiều mức độ điều chỉnh, có thể bắn từng viên một, lại có thế bắn liên thanh. Khi bắn, các chiến sĩ của ta phải ngắm bắn kĩ mục tiêu, chỉnh hướng, góc bắn theo bộ phận ngắm được lắp sẵn. Sau khi bóp cò, búa đạp vào kim hỏa, kim hỏa lại chọc vào hạt lửa. Khi đó, khí thuốc truyền qua lỗ truyền khí, đẩy vỏ đạn ra ngoài và viên đạn bắn thẳng về phía trước. Khẩu súng còn có một dây đeo cũng màu xanh để các chiến sĩ tiện mang theo bên mình. Súng có tầm bắn rất xa, có thể bắn tới 1000m. Súng còn có lưỡi lê gắn ở phía trên để khi đánh giáp lá cà có thể dễ dàng chiến đấuĐặt bên cạnh là một túi cát nhỏ có công dụng để kê khi bộ độ ta ngắm bắn. Nghe cô hướng dẫn viên , giải thicha tỉ mỉ về cây súng, trong đầu em bỗng hiện lên hình ảnh chiến trường năm nào ác liệt, những khẩu súng đồng hành cùng những binh đoàn đi khắp nơi tìm lại tự do cho Tổ quốc, những ngày tháng gian lao vất vả, cây súng như kim chỉ nam , hướng các anh tiến về phía trước.

Cây súng có lẽ đã trở thành lí tưởng của một thời hoa lửa. Nhìn khẩu súng lặng im nằm trong tủ kính, ta càng thêm yêu, thêm trân trọng yên bình ngày hôm nay đã phải đánh đổi bao nhiêu xương máu của thế hệ đi trước, để không ngừng cố gắng, không ngừng nỗ lực đi lên

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *