Menu Đóng

Tả bác sĩ đang làm việc, bác sĩ khám bệnh cho bệnh nhân

đang làm việc, bác sĩ khám bệnh cho bệnh nhân

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ BÁC SĨ ĐANG LÀM VIỆC

Ba tôi là một y sĩ. Một y sĩ kì cựu, một người thầy thuốc hết lòng tận tụy vì bệnh nhân. Có những lần thức giấc giữa đêm, tôi nhận ra ánh dèn phòng ba tôi vẫn sáng. Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng, ba tôi vẫn không hề hay biết. Tôi chợt ngỡ ngàng, tôi không nhận ra ba tôi nữa mà thay vào đó tôi thấy một vị bác sĩ mái tóc hoa râm đang cặm cụi trên bàn làm việc. Hình ảnh ấy thật vĩ đại, thật to lớn làm sao.

Trong ánh đèn bàn sáng rực, người y sĩ ấy còn rực rỡ hơn nhiều. Tấm áo blouse trắng vẫn khoác trên vai từ lúc từ bệnh viện về đã được xắn lên quá khuỷu tay. Ba nói dạo này bệnh viện nhiều việc, hễ về đến nhà là lao ngay vào phòng làm việc, cặm cụi với những hồ sơ bệnh án, với những nghiên cứu y học. Đôi tay hý hoáy ghi chép vào sổ đã chằng chịt những tên bệnh, những tên thuốc. Đôi mắt chăm chú nghiên cứu từng con chữ, chiếc kính hơi trễ xuống theo ánh nhìn. Những nếp nhăn hơi xô lại giữa hai đầu lông mày chứng tỏ sự tập trung cao độ. Thỉnh thoảng, ba hơi dừng lại, dường như để điều gì đó, rồi quay về phía chiếc máy tính được bật sẵn, tìm kiếm một lời giải đáp. Trước mặt ba, trên bàn làm việc ngổn ngang những giấy tờ, ảnh, tranh minh họa, những hồ sơ của bệnh nhân. Đôi lúc, có vẻ như mọi sự cố gắng bị chặn đứng bởi những khó khăn, ba dừng lại, tháo chiếc kính trên mắt xuống, ôm đầu hoặc ngã ra sau dựa lưng vào chiếc ghế. Nhưng chút mệt mỏi không thể làm suy sụp người bác sĩ kì cựu ấy. Rất nhanh sau những giấy phút đó, ba lại ngồi thẳng dậy, vuốt lại tay áo, tiếp tục công việc của mình. Màu áo trắng nghề thuốc là điểm tựa, những người bệnh đang hy vọng, chờ đợi là động lực giúp ba và rất nhiều những y bác sĩ như ba ngày đêm cố gắng, dốc hết sức mình cống hiến. Những trang tài liệu, những trang sách cứ lần lượt mở ra, chất đầy trên bàn làm việc.

Bỗng đôi mắt ba sáng lên, đứng bật dậy, nở nụ cười sung sướng. A, hẳn là ba đã giải đáp được vấn đề của mình. Niềm vui của ba khiến tôi cũng thấy theo. Có lẽ, phát hiện này của ba sẽ giúp rất nhiều trong việc cứu giúp người bệnh. Tôi khép cửa phòng ba, quay trở về phòng mình, trong lòng lâng lâng vui vẻ đến lạ. Đây là lần đầu tiên tôi để ý một vị bác sĩ mẫu mực làm việc. Tôi thật mong sau này có thể được như ba, được trở thành một bác sĩ giúp đỡ mọi người, cống hiến cho cuộc đời.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ BÁC SĨ ĐANG KHÁM BỆNH:

Bác sĩ là một trong những nghề cao quý nhất. Họ là những luôn tâm huyết với nghề, tận tụy chăm sóc bệnh nhân. Em đã rõ được điều đó khi gặp cô Bích- một bác sĩ về mắt trong buổi khám bệnh tuần trước.

Do xem ti vi và chơi điện tử nhiều mà mắt em ngày một kém đi, mẹ nói rằng sẽ cho em đi khám mắt vào cuối tuần. Em rất sợ hãi liệu bác sĩ có mắng mình không? Liệu khám mắt có đau không? Ngồi lên chiếc ghế vừa cao vừa rộng, đối mắt với chiếc đèn lớn trước mắt, em càng lo lắng và căng thẳng hơn. Đang thấp thỏm lo âu, thì bất chợt một nười mặc áo blu trắng bước vào, em đoán chắc hẳn đây chính là bác sĩ của mình đây. Đó là một người phụ nữ còn khá trẻ, vóc người nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo, mái tóc ngang vai mềm mại, cô nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng như muốn trấn an em. Cô vừa điều chỉnh đèn vừa nhỏ giọng nói:”Đầu tiên cô sẽ kiểm tra mắt của cháu trước, không có gì phải sợ, cố giữ mắt tập trung nhé!”. Em nghiêm túc gật đầu, hít sâu một hơi, cảm giác bồn chồn trong lòng vơi đi phần nào, có lẽ là nhờ giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng của cô mà em thấy bình tĩnh hơn. Việc kiểm tra mắt trở nên nhẹ bẫng và không còn đáng sợ tí nào, xong khâu kiểm tra, cô xoa đầu và khẽ cười khen em . Khi cười lên, cô để lộ hàm răng trắng đều và hai đuôi mắt cong cong lên như vầng trăng chứa đầy trìu mến.

Em được chuyển sang đo độ của mắt, mỗi một lần không nhìn thấy chữ trên bảng thị lực, em sẽ phải đổi một mắt kính có số độ lớn hơn, mỗi lần như vậy trông cô vô cùng lo lắng. Trong suốt 10 phút, cô kiên nhẫn thực hiện đo mắt cho em, thậm chí còn nhắc nhở em hạn chế xem ti vi, chơi điện từ và ngồi học đúng tư thế. của cô vừa ân cần lại vừa chu đáo, em có cảm giác người trước mắt như một thứ hai của mình, quan tâm con từng li từng tí. Tìm được đúng số độ của mắt rồi, em được đưa đến quầy để chọn gọng kính. Cô không ngần ngại đưa em thử vô số loại gọng khác nhau và còn cẩn thận tư vấn loại hợp với khuôn mặt của em. Đến lúc phải ra về, cô đã giúp gọi điện thoại cho tới đón, trong khi chờ mẹ tới, em và cô trò chuyện về đủ loại chủ đề nào là bộ phim hoạt hình sắp chiếu, đồ ăn ngon… để em bớt nhớ mẹ.

Sau buổi chiều hôm đó, em nhận ra cô không chỉ là một bác sĩ giỏi mà còn là một người tâm lý và tận tâm với nghề nghiệp. Em thật mong muốn sau này có thể trở thành người như cô.

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *