Menu Đóng

Mùa hoa vàng – Trịnh Bửu Hoài

Mỗi một mùa hoa mỗi một màu hoa

Cuốn hồn ta vào từng trang kí ức

Một bỗng vàng sân

Tưởng áo người vừa thả nắng bay qua

Có một ngày nhớ cánh chim xa

Ta xưa nhặt bóng

Hàng điệp vàng rưng rưng trong gió lộng

Đón ta về chỉ có cánh hoa rơi

Qua sông đầy thương cánh lục bình trôi

Bến cũ không còn ai đến tiễn

Lòng ta chín một màu hoa điên điển

Trời như vàng đến tận cõi

Ta giấu mình trong sương trắng tàn đông

Thèm một chút hương xa nồng ấm

Chợt sáng hồn ta màu vàng thăm thẳm

Người có về cùng với sắc mai kia…

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *