Menu Đóng

Khóc bạn – Nguyễn Thành Mỹ

Vĩnh ơi đi thật rồi sao?

Trang thơ còn chứa biết bao

Vùng quê Tiền Hải,

Không còn thấy bóng dáng hình Vĩnh Xưa

Kiếp người phận mỏng, gió đưa

Hồn thơ ở lại nắng mưa dãi dầu

Thương bạn khóc chẳng thành câu

Ngẹn trong tiếng nấc, nỗi sầu biệt ly!


()

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *