Menu Đóng

Kể câu chuyện cổ tích theo với một nhân vật trong câu chuyện đó

Kể câu chuyện cổ tích theo với một nhân vật trong câu chuyện đó

Bài làm mẫu Kể câu chuyện theo với một nhân vật trong câu chuyện đó

Dưới đại dương vạn dặm mênh mông này, trừ Long Vương ra, ta có thể coi là vị thần mạnh nhất, là cận nhất ben cạnh Chúa tể biển khơi. Nguyên thân của ta là một con cá lộng lẫy, vàng óng. Ta sống trên đời mấy ngàn năm, duy chỉ có câu chuyện này là ta nhớ nhất. Câu chuyện vẫn được nhân gian lưu truyền với tên gọi “

Hôm đó là một ngày đẹp trời, ta rảnh rỗi bơi lại gàn bờ nhìn ngắm . Bỗng từ đâu biến động dữ dội khiến ta tối tăm cả mặt mũi. Đến lúc tôi định thần trở lại thì cá thân mình bỏng bẩy lóng lánh của ta đã ở trên bở.”Ồ, là rộng lào đính cá, chết rồi, ta mắc lưới của ông lão rồi”. Nửa phút bàng hoàng vụt qua, ta lấy lại định thần, lên tiếng nói:

– Chào ông lão.

Tiếng nói bất chợt giữa mênh mông hoang vắng có làm cho ông lão giật mình, đứng bật dậy:

– Ai, ai đấy?

– Là ta, ta là con cá vàng vừa bị trúng lưới câu của ông đây.

Ông lão cúi xuống chiếc thau đồng, khuôn mặt già nua, nhăn nheo vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi:

– Ồ, con cá xinh đẹp, ngươi muốn gì?

– Ông lão ơi, xin ông hãy thả ta đirồi ông muốn gì ta cũng đáp đền xứng đáng cho ông. Ta không phải con cá bình thường, tôi là thần biển, là sứ giả của Long Vương.

Ông lão cười, đem ta thả lại biển khơi, vầng trán già nua, tăm tối hơi cười như giãn ra:

– Ta chẳng cần gì đâu, cá ơi. Ngươi hãy cứ đi đi, trở về biển khơi mà vẫy vùng thỏa thích.

Ta cảm tạ ông lão rồi vẫy đuôi bơi đi. Nhưng chẳng lâu sau, khi ta vừa mới trở về long cung của mình thì bỗng vộng từ trên mặt biển một tiếng gọi:”Cá ơi, cá ơi, giúp ta với cá ơi”. Là tiếng ông lão. Ta hiện lên hỏi:

– Sao vậy, ông lão, ông có chuyện gì sao/

– Cá ơi, tôi kể chuyện vừa rồi cho bà lão nhà tôi. Bà ấy nói tôi không ra gì, bà ấy bảo tôi sao không xin một cái máng lợn mới. Đấy cá ơi, cá cho nhà ta xin một cái máng lợn mới.

– Ông lão yên tâm, ông cứ về đi, rồi nhà ông sẽ có một cái máng lợn mới.

Rồi ông lão lại đi về, ta tò mò lấy gương thần ra coi thử. Ông lão về đến nhà chưa bước được chân vào cổng mụ vợ đã la hét chửi bới bắt ông xin một cái nhà thật to. Ồ, thế thì khó gì, đợi ông lão đến đây, ta sẽ cho ông một căn nhà mới. Chẳng mấy chốc, ông lão già đã quay lại, nghe tiếng gọi, ta trồi lên mặt nước. Vừa thấy ta, ông lão đã vội nói:

– Ôi cá ơi, ta thật khổ quá. Mụ vợ ta cứ bắt ta phải đi xin một căn nhà mới, to, đẹp. Cá giúp ta lần này với.

– Ông cứ về đi, rồi ông sẽ có một căn nhà mới.

Ông lão trở về nhưng mụ vợ vẫn không chịu tha cho ông, lòng tham của mụ càng lúc càng tăng lên, mụ đòi làm nhất phẩm phu nhân có trăm nghìn kẻ hầu người hạ. Ta thương ông lão, trời đã gần tối vẫn lủi thủi ra biển khổ sở cầu xin mọi đáp ứng cho mụ.

Những tưởng mụ già đã thỏa mãn nhưng không, ông lão lại gọi lên một lần nữa. Lần này mụ ta muốn được làm nữ hoàng. Hừ, thật là quá đáng , mụ đối xử với chồng mụ chẳng ra gì, cho người đánh đập ông lão rồi đuổi lão ra chuồng heo sau nhà. Nhưng ông lão đáng thương quá, lão thật khổ vì mụ vở tai quái ấy nên buộc lòng phải đồng ý. và thế là mụ vợ lừa tử thành nữ hoàng. 1 tháng sau, khi ta đang làm việc, ta lai nghe tiếng gọi quen thuộc kia một lần nữa. Ta hiện lên, tới lần này ông lão trông ốm yếu và xanh xao đến lạ. Lão già rụt rè màng rẳng:

– Cá ơi, cá ơi, ta thực sự không chịu nổi với con mụ vợ tôi nữa. Nó lai bắt tôi ra biển, nó cho người đánh, bắt tôi phải đi.

Tôi thương xót lão, ân cần hỏi:

– Nào, lão cứ bình tĩnh, mụ ta muốn gì.

– Mụ ta…Mụ muốn làm Long vương.

Ta không nói gì, lặng lẽ quẫy đuôi bơi đi. Lần này ta không thể chấp thuận mụ được nữa, cả LV chắc chắn cũng vậy. Lòng tham của mụ là không đáy. Ta tức giận, trời đất tối sầm, biến động dữ dội, những con sóng cao hơn gào thét như những linh hồn dưới ngục sâu. Ông lão sợ hãi, đứng lên quay gót trở về, bóng lưng gầy yếu, xơ xác, lảo đảo trong bão gió. Lão ơi, lão, lão trở về đi, trở về đi lão, về đến nhà sẽ chẳng còn lâu đài nào nữa đâu, sẽ chẳng con bà hoàng nào nữa đâu. sẽ chỉ còn bà lão nghèo trong căn nhà rách bên cái máng lợn cũ nát mà thôi.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ MỘT CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH MÀ EM BIẾT THEO LỜI NHÂN VẬT TRONG CÂU CHUYỆN ĐÓ

Tôi sinh ra trong một nhưng sóng gió ập đến khi cha lần lượt qua đời. Từ đó, tôi và sống nương tựa vào nhau, rất chăm chỉ làm lụng nên tình cảnh không quá khó khăn. Thế rồi, hai anh em tôi lập gia đình, nhưng không hiểu sao từ lúc ấy, mọi việc cứ đổ lên đầu tôi. Đã thế, sau vụ mùa, anh còn bảo tôi ra ở riêng trong một căn nhà tranh lụp xụp cùng một . Hai vợ chồng tôi tuy tủi thân nhưng cũng chẳng dám than vãn gì, chỉ biết đốn củi, gánh mướn làm thuê.

Chúng tôi cũng chăm lo cho cây khế trước nhà. Đến mùa quả chín, chưa kịp thu hoạch thì sáng hôm đấy có một con đại bàng từ đâu bay tới, ăn hết quả này đến quả khác. Tôi đuổi mãi cũng không đi, xót hết cả ruột. Tôi đành van nài:

  • Này, chim ơi, ta chỉ có một cây khế đấy thôi! Chim ăn hết ta biết lấy gì mà sống/

Tôi chỉ nói vu vơ vậy nhưng thật không ngờ con chim cất lời đáp:

  • Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!

Tôi kể chuyện này cho vợ, nghĩ là chim thần nên vợ tôi cũng thức cả đêm để may chiếc túi như chim bảo. Sáng hôm sau, chim đến đón tôi và đưa tôi bay lên tầng cao. Tôi được lướt giữa những gợn mây, vui đùa với gió và được chiêm ngưỡng cảnh tượng từ trên cao. Chim chở tôi đến một vùng đất xa lạ nhưng có cả núi vàng bạc quý giá khiến tôi choáng ngợp. Nhưng sợ chim đợi lâu, tôi lấy vừa đủ chiếc túi ba gang rồi lên đường trở về. Từ đó, vợ chồng tôi trở nên giàu có, sung túc và cũng dư dả để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Anh trai tôi bỗng thấy tôi đổi đời cũng gặng hỏi, tôi kể lại toàn bộ câu chuyện cho anh nghe. Anh có vẻ ngạc nhiên lắm, mặt đăm chiêu một lúc rồi đề nghị tôi đổi tài sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi từ chối nhưng anh nằng nặc quyết định nên tôi đồng ý. Sau đó, vợ chồng anh cũng rất chăm chỉ chăm sóc cây khế. Đến ngày quả chín, chim đại bàng lại đến. Tôi nghĩ câu chuyện tương tự lại xảy ra, tôi cũng mừng cho anh.

Nhưng đau buồn thay sau chuyến đi đó, anh tôi không có tin tức rồi, không bao giờ trở lại, chị dâu tôi sống trong những ngày tháng đau buồn!

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *