Menu Đóng

Bài ca Toán học số 2

Cầu mong em đừng gặp điểm bất thường,
Chặng đường đi là một dãy số dương
Tôi thầm chúc em tích phân 2 lần đều thuận lợi.
Từ buổi em đi đứng trên Parabol tôi đợi
Mắt dõi nhìn theo tọa độ khúc tâm
Khi hoa đào trước sân nở rộ k lần,
Tôi mừng rỡ đón em trên tâm sai đường Elip
Đường phấn đấu lại cùng nhau bước tiếp,
nhau vui ca hát dạng toàn phương
Biết hai phương trình đã đến lúc tương đương
Em mới bảo tôi xác định miền tồn tại
n định thức con cấp k trang hoàng phòng cưới
Trao mình trong ánh mắt sáng như gương
Tôi bỗng hóa thành hàm lnx2
Thủ thỉ bên tôi em nguyện suốt đời làm vòng tròn mật tiếp
Nhưng cuộc hành trình đâu phải đã hết,
Đang ấm êm trong bất đẳng thức Côsi
Tôi với em một lần nữa phân kỳ
Em lên miền Tây xây dựng căn bậc hai trên
trường số thực
Tôi lấy điểm xi trên trường số phức
Mải miết ngày đêm xây dựng phương trình.
Trải qua bao gian khổ hi sinh
Tôi đã tìm ra vectơ định chuẩn.
Nhận thư em một chiều nắng ấm,
Ôi! tràn ngập cả lòng tôi,
Một không gian con bất biến đã ra đời.
Em hỏi tôi:
“Đặt tên con là có đẹp không anh nhỉ?”
Từ vô cực tôi đồng ý,
sẽ đơn điệu tăng trong quỹ tích của tình thương
Đồng nhất với chúng tôi trên mọi tuyến đường
sẽ lại tìm lim của một hàm nào đó.
Và tuần hoàn trong một trường cơ sở
Con thay cha – cháu bước tiếp theo ông
Mơ tới mà rạo rực trong lòng
Gia đình tôi là một bản tình ca toán học…
Mặt trời mọc rồi mặt trời lại lặn,
Mùa xuân tuần hoàn trong khoảng 2
Chúng tôi vì lại ra đi.
Tìm nghiệm số của phương trình bậc nhất
Giấc mơ lớn bỗng trở thành hiện thực
Một buổi chiều thu tôi nhận được thư con
Dừng chân trên tiêu điểm Hypebol
Đang khai triển chuỗi hàm nguyên tôi vội lên
mục kính
“Thưa cha: Con kể cha nghe cuộc đời gian khổ,
Từ buổi phân ly đổi biến số bước lên đường
Tạm biệt gửi lại tình thương
Đường Conic con nguyện làm tiệm cận
Tuy gần mãi nhưng biết bao giờ gặp.
Vững con vẫn nhớ lời cha
Túc bế của lòng con là ánh mắt trông xa
Và vô cực chính là nơi hò hẹn.
Sức mạnh của là vô bờ, vô bến
Đã giúp con vượt điểm bất thường.
Tích phân Ơle con ngang đường,
nhỏ bắt đầu dao động ép.
Mái tóc nàng là đường Cyclôit
Hình bao đôi mắt xanh là một họ đường tròn
Ngước mắt nhìn lên đoán nghiệm của lòng con
Tình yêu đó! Con hiểu rồi cha ạ!
Tìm phương án tối ưu con đưa vào ẩn giả
Nàng bảo con đừng áp dụng Fhôgen
Bước vào đời cay đắng vẫn chưa quen
Nàng nguyện cùng con suốt đời không suy biến
Phút say sưa như phương trình tuyến tính
Tìm đạo hàm riêng trong định thức Vôrônski
Trên đường cong trơn nàng đã vội bước đi,
Con chợt hiểu mình chỉ là tiệm cận.
Vượt đường dài không quản chi ngày tháng
Dùng phương pháp cầu phương
cho tốc độ thêm nhanh
Tình cảm khác không là sức mạnh vô hình
Gió hi vọng xui con tìm giới hạn
Công thức Lôpitan quãng đường dài bỗng ngắn
Vô cực xa xôi con bước tới
Nội tiếp dưới lùm cây thấp thoáng bóng hàng hiên
Con chợt hiểu ngôi nhà xưa Cha ở
Định lý Fecma vẫn còn nguyên chỗ cũ
Phương trình Clairô như còn ấm hơi cha

Liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *